Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo [full]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo [full]

Bài gửi by Minh Anh on 17/7/2013, 23:17

NC: (nói) Hấp thụ thên nhiên, thiên linh khí. Đắc thỏa quần trong xuất trần gian, xác hồ ly tu luyện thành người .Thiết xưng hiệu Nguyệt Cô Chử Gạch.Nhờ ngọc báo ẩn thân kết tụ xuất nguyên hình chẳng khác thiên nga nhìn trần gian đủ sắc khăn hồng cảm thật mến thiên nhiê, cảnh vật.
(TÂY VƯƠNG NỮ)
NC:Màn đêm sương gió lạnh lùng/Vầng trăng xế đêm vắng mờ soi gối chăn/ Tình riêng đã mang ngoài kia sương tan tháng ngày ngồi lặng đếm thời gian.Duyên ta mai mốt đi về đâu/Tâm tư vương vấn nỗi tơ sầu./Bèo trôi trên sóng dật dờ/Sầu duyên kiếp sao duường như giấc mơ/ Tình riêng đã mang ngoài kia sương tan/ Tháng ngày sầu mộng chốn rừng hoang.
(nói)Ủa có tiếng lạc ngựa ta mau kíp ẩn mình
VTT(nói)Ủa lạ này ta lạc lẽo vừa nghe tiếng hát tiếng nỉ non như khách má hồng, đến đây rồi bặt tiếng lạ không ?mà trời đã màn đêm sương xuống lạnh.Có ai ở đây không? Có ai ở đây không? Xin cho tôi hỏi thăm nào?
NC(nói) hôrng có ai ở hết á…
VTT:ồ…không có ai sao lại có tiếng trả lời
NC: ấy chết!Ta vô ý quá nay để lộ dạng hình.Ô kìa có thể ông này là quan tước triều đình , xem thấy uy nghi lẫm liệt, hoàng mâu khẳng khái
VTT:Tiếng ai thỏ thẻ thì thầm có phả?xin cho phép bổn quan kiến diện được không?
NC: Dạ tiện thiếp xin ra mắt cao quan vì chận trễ tiếp nghinh xin thứ lỗi
VTT:Ồ đẹp quá! Ta đã lạc tới bồng lai tiên cảnh.Ơ… người là ai có phải tiên nga?
NC: Ồ không! kính bẩm quí quan thiếp là tiên môn đệ tử theo thầy học đạo bấy lâu ,thần thông biến hóa nhiệm màu, thuật pháp hô phong hoán võ.
VTT:Nàng là… tiên môn đẹ tử à?
NC:Dạ phải!
VTT:ha ha…may mắn quá lại được gặp tiên môn đệ tử, ắt chắc Châu trào hưng vượng diệt nghiệp Đường.Thưa tiên nương tôi xin giới thiệu ngự đệ Châu trào ngã tánh Võ TamTư danh tướng.
NC: Dạ ngu thiếp cam thất lễ xin đê đầu ra mắt cao quan
VTT:Miễn lễ, miễn lế bất tri vô tội!
NC: Dạ bẩn Ngự đệ do hà cử đại binh hùng lập mã hoàng mâu khẳng khái, nghịch chiến chẳng ra biên ải lại rừng sâu núi hiểm sơn khê
VTT:Vì thất trận thua binh bại nhục thảm thê lại lạc lẽo nẻo đường về không định hướng.Tiên nương ơi! Nếu đó là trang cân quốc đem tài trợ Võ diệt Đường dầu non tiên cũng thủy thổ quốc vương, ta trợ giúp trên đường lập nghiệp
NC:Dạ bẩm Ngự đệ, như thiếp dù phận gái cũng bì trang hào kiệt, nhưng hiềm vì phận bạc cô đơn.Lịnh chiến chinh dạ thiếp chẳng sờn, công danh ấy ai đâu thừa hưởng.
VTT:Thì là chồng, là con, là cha, là mẹ, chứ ai?
NC:Ư…nhưng mà thiếp sống trong lặng lẽ thân cô độc lạnh lùng.
VTT: sống trong lặng lẽ thân cô độc lạnh lùng
NC: Dạ!
VTT(cười) :Tiên nương ơi!
NC:Dạ
VTT: Có phải khách giai nhân hội ngộ anh hùng,ta sẵn dạ nghên hôn giá thú
NC: Ngài nói thật? Hay nhạo báng cười chê.

VTT:Hỡi nàng tiên đã yêu nên ta thật tâm.Thề nguyền chung thủy với ai ta ko hề phai/Ôi bao lưu luyến ta thấy vui trong lòng tiên nương hãy tin lời ta.
NC:Nghe ai tỏ phân nguồn cơn/Xin chớ đem đến tình yêu/luyến lưu ôi kiếp hoa muôn màu, xin chớ trêu đùa chi
VTT:Hồn tâm của ta nàng ơi chẳng tin?Ta đây đã yêu thề chẳng phai/Hỡi nàng tiên hãy tin bao lời ta/Trời già cao xanh chứng minh Tam tư thề đâytrọn đời yêu đó nếu Tam tư thay lòng Gươm thiên giết ta không toàn thây./
NC:Thoáng vừa nghe cảm thương trang hùng anh chàng lòng thành đã mến, đã yêu ta thật sao ?Ta đây cảm mến trông dáng ai anh hùng/Tim ta xuyến xao lòng yêu?Chàng ơi hỡi anh lòng em đã thương/Trao duyên bách niên cùngvới a/Thiếp nguyện yêu thủy chung bên chàng thôi/Trời già thương xót chứng minh cho câu thề son/Mai sau ….đón con ….mong con sẽ mau thành nhân./
VTT:Trao duyên yến oanh cùng ai/Trăm năm bách niên hòa đôi/Nhìn nàng hồn xao xuyến như giấc mơ thiên đàng/Tiên nương đến đây …gần ta,,./
(Nói) đó không tin ta xin thề câu giai ngẫu bất kỳ tri ngộ
NC: Dạ đó lòng đây thổ lộ tâm tình khắc cốt ghi tâm.Lời ước giao là nghĩa trăm năm.Xin một lạy trao thân gửi phận.
VTT:Tiên nương nàng ơi cô bé xinh xinh/ Khiến cho ta ngây ngất hồn băng./Nàng từ đâu đến đây/cùng ta se duyên tình/Nghĩa ba sinh mình nên vợ chồng./
NC:Tam tư chàng ơi oanh yến chung đôi/Gió xuân sang ngàn hoa lá đùa vui/Kìa là con bướm bay mừng vui cho duyên mình/Võ tam tư, Nguyệt Cô trọn tình/
VTT:Ôi thương làm sao đôi má xinh xinh/Dáng thanh thanh mày liễu mắt vì sao/
NC: Chàng ơi đến đây cùng nhau ta giao thề/yến oanh se tình duyên mặn nồng/.
(nói) Tam Tư
VTT:Nguyệt Cô(cười)



VTT:Ngọa Long Cang Kỷ Loan Anh sao k thấy aa.... Chỉ thấy dưới cờ một tên tiểu tử vô à a á danh aa. Gặp Võ Tam Tư hãy mau hạ mã quy hàng. Bằng k thương thần ta chẳng nhường....
TG : Đừng hòng khoe khoang Võ Tam Tư ngươi hãy nghe. Đường trào nam nhi tánh danh ta Tiết Giao . Xông phương ba kiếm đao cùng sanh tử, Kỷ Loan Anh là cô mẫu ta, vì non sông Đường bang dấn trung. Dù thác lòng vẫn hiên ngang nào sờn.
VTT : Trời già k thương để cho tên Tiết Giao, đời tàn nên con phải giao tranh với ta. Ông tha con về chứ đừng chinh chiến. Tài con bao mà sao cả gan, về đi con đừng nên hủy thân chạm đến nội Võ Tam Tư đời tàn.
TG : Chớ có khoe khoang... Long hổ tranh hùng, mới biết thấp à cao..
VTT : Tiết Giao ơi mạng con đã tới số ớ ơ ơ. Hãy đỡ lấy thần thương
HNC:Trông qua dáng ai dễ thương,hiên ngang với nhung giáp thương,tỏ bày tánh danh, hùng anh, làm ơn nói qua họ hàng tên chi.
TG:Sa trường đây giao tranh tử sanh,họ hàng nàng hỏi tên chi.

HNC:Đường tướng thị hà danh tánh,cảm lai giữ ngã giao phong.Ôi! đẹp thật là đẹp mĩ miều thay má phấn môi hồng,đẹp đẽ bấy ,mày tằm mắt phượng.
TG:Hớ!bớ nữ tướng kia nơi châu quốc đã hết trang nam tướng,võ trào nay sở cậy nữ nhi,lại vấn kỳ danh tánh hà chi,trận thương quyết giao long đấu hổ.
HNC:Thôi mà! khuyên quân tử mạt cơn thịnh nộ ,đây là phận nữ lưu chẳng chút cưu hờn,thích tánh danh tỏ nỗi thiệt hơn,tướng tiểu tốt vô danh bất chiến.
TG:A!được rồi nữ tướng hãy nghe đây:tiền cố tổ chinh đông quá hải,hậu nội tông thoái ấn chinh tây như ta tùng thúc hưng tru diệt cáo bày,ngã tử Tiết danh Giao tiểu tướng.
HNC:À! ông Tiết Giao đây à,mỹ danh dữ a.
TG:A thôi đi,tên họ đã phân rồi,hãy cùng nhau lực chiến.
HNC:A khoan ! người đẹp mà giận làm chi cho mất vẻ khôi ngô,như thiếp đây tri tổ phụ lòng đầy quyến luyến,dòng Tiết Gia tam đại công hầu.Bớ này! công tử Tiết Giao ơi! duyên bất ngờ cũng tại bởi vì đâu, ấy bà nguyệt ông tơ se chỉ thắm.
TG:A thôi! hương lửa muộn vùi lòng lư ấm,thói phong tình ong bướm lả lơi,đừng cười trăng cợt nước lắm lời,những mèo mả gà đồng đê tiện.
HNC:Thôi mà! tiếng sỉ mạ lòng ko xao xuyến,thoáng nghe qua như tiếng nhạc ru hồn.Nè! ông Tiết Giao nè ,thiếp ko giận chàng đâu,hãy thuận cùng đây ta hiệp nhất môn,trăm năm nguyện thiếp nâng khăn sửa trắp.
TG:Trong trận dám buông lời phong nguyệt,chốn quân ba sao ko biết thẹn thuồng,dòng Tiết Gia lưu tiếng anh hùng,phụng thiên thảo diệt trừ phản khấu,nguyện trảm nể chi đâu thề phân thây sóc quách.
HNC:Khoan! ông Tiết Giao nè! trông dáng Giao ôi chàng anh hùng,khiến cho lòng ta yêu,Giao chàng ơi! sao thấy Giao trong lòng em thấy nao nao.
TG:Sao buông lời trăng hoa ,làm quần thoa ko xấu xa,mi cùng ta duyên khó mong giao hòa ta chẳng dung tha.
HNC:Tiết Giao,đức lang.Nè! Giận hờn làm chi xin chớ nên cưu thù vì tình em đã yêu ai rồi,nguyện cùng ai kết se chỉ hồng trọn đời cùng ai bách niên bạc đầu ,xin chàng hãy trao duyên.
HNC:Hồ Nguyệt Cô phân cạn khuyên Tiết Giao chàng chớ chối từ,thiếp cùng chàng long phụng sánh đôi,duyên ngư thủy đẹp tình song hỷ.

TG:A thì ra nàng là HNC ah`.Trên thầy đã dạy bảo gặp Nguyệt Cô ta chớ giao tranh,cho Nguyệt Cô thỏa chút lòng tình rồi hãy giả trầm kha phút thống,trông khi cơn biến động thừa cơ đoạt ngọc Người,yêu quái sẽ tuyệt đời,hồ ly quờn y cửu.
HNC:Tiết Giao chàng suy nghĩ thế nào mà tâm tư thờ thẫn vậy.
TG:Câm lại, miệng buông lời hoa nguyệt,mặt sao chẳng hổ hang,dầu líu lo dụ mỗ trăm đàn,nguyện sống thác cùng nàng 1 trận,đánh cho tan má phấn,đánh cho lợt môi son,để chi thói dâm bôn để chi loài quế truất.(đánh nhau)
TG:Ủa lạ này,trên ngựa tỉnh mê mê tỉnh,dưới cờ ko sắc sắc ko,hồn vật vờ dạo chốn du phong,phách thơ thẩn qua dòng bích thủy.Ủa này! ai đi đoái thấy hoa nhường nguyệt thẹn,chợt nhìn quốc sắc thiên hương.Ớ này người đẹp kia ơi! có phải chăng đó cùng đây là nghĩa tào khương thì hãy đến gần ta có chi đâu phòng ngại,đây cùng đó hòa duyên ngư thuỷ.
HNC:Ấy chàng chớ gieo đào thả lý,thì thiếp càng e thẹn má hồng,chỉ sợ ai quen thói bưởi bồng hoa phai nhạt nửa đường vội chán.
TG:Ko NC nàng ơi! dẫu đá nát vàng tan hay núi mòn ,biển cạn thì tình NC Tiết Giao ta ghi mãi trong hớ hơ hơ hờ ...lòng ,thật lòng yêu ai chung thủy trọn đời,ko hề quên đó, xin ai chớ nghi ngại gì lòng ta.
HNC:Tiết Giao
TG:Nguyệt Cô nàng
HNC:Vừa nghe qua,thấy trong lòng như nở hoa,chàng yêu em trọn đời ,
thiết tha, dẫu có phong ba sẽ ko chia xa ,tình ta đôi ngã há hà ha...Tiết Giao hỡi chàng thiếp tin lời tình lang.
TG:Nàng tiên ơi! dáng hoa yêu kiều ,khiến ngất ngây hồn ta như bay bỗng.Hãy đến bên ta nối lại tình yêu.
HNC:TIẾT GIAO
TG:NGUYỆT CÔ NÀNG.
TG : Cửu bệnh sanh thổ hỏa, đây là phút thống trầm kha. Dạ chung tình về cõi giới ba, tình phu phụ k mong tương ngộ. Aaa, chết ta rồi.
HNC : Tiết giao, tiết giao ... Tiết giao...
TG : Ôi sao ta đau nhói cả toàn thân, tim gan như lửa đốt kim châm. Trước mắt thấy màu đem bao trùm, k gian sao ánh thái dương k về, a..á a a à a a á a. Muôn hoa hết tươi cười, xa lìa chốn dương gian.
HNC : Tiết Giao.
TG : Aaaaaa
HNC : Cớ sao chia lìa, ta đành phải ly tan.
TG : Nguyệt Cô ơi gặp gỡ nhau chi để rồi hai ta đôi đàng đôi ngã, phút thống trầm kha hoành hành cơ thể chắc mạng Tiết Giao vĩnh biệt dương trần. Em ở dương gian còn anh chốn a tỳ. Những ngỡ tình ta vai kề má tựa sống đến bạc đầu oanh yến chung đôi, ai có ngờ đâu nay phải ly tan vì cơn phút thống trầm kha tái phát. Nguyệt Cô ơi duyên tình mình k vẹn, anh phải xa lìa người yêu vĩnh viễn. Ơ, đau quá...
HNC : Tiết Giao...
TG : Chết anh rồi Nguyệt Cô ơi..
HNC : Tiết Giao ơi, Tiết Giao ơi chàng đừng làm thiếp sợ, chàng có sao k Tiết Giao. Tiết Giao ơi, thiếp đớn đau nhìn chàng ão não mà lòng thiếp đây quặn thắt tơ vò. Chàng mà thác đi thiếp lỡ một con đò. Phút thống trầm kha bệnh chi k rõ, chàng hãy phân bày cho thiếp được tường tri. Thuốc thang nào, thuốc thang nào có thể cứu mạng Tiết lang, e cũng dẽ vì chàng tất cả. Cứu mạng Tiết lang sống còn trên dương thế thì dù mạng này có thác cũng đành cam. Tiết lang ơi, chàng ơi, thuốc chi giải cứu cho chàng được hồi sinh.
TG : Tôi nhớ rồi, tôi nhớ rồi. Tôi nhớ rằng viên ngọc người nhìn đến hồi sinh, chẳng cần uống bệnh tình thuyên giảm. Aaaaaaa chết ta rồi. Nhắc đến ngọc người bồi hồi cơn chẳng dứt. Chết ta rồi.

Nếu kiếp này, nghĩa duyên chúng ta chẳng nên đôi chi xin kiếp sau tái lai, đò âm ty đón đưa anh về. Aaaaaa ơ đau quá..
HNC : Lệ sầu buồn, trách hóa công người khiến xui chi chuyện tình ta.
TG : Aaa trời ơi đau quá. K có ngọc người, ta chết mất, ta chết mất Nguyệt Cô ơi.
HNC : Ngọc người, ngọc người em có.
TG : Hả ?
HNC : Dạ, dạ để em đi tìm ngọc người về đây cho chàng. Chàng đợi em nghe chàng.
TG : Mau đi, nàng đi mau đi.
TG : Nguyệt Cô đà đi khuất, ta lấy được ngọc người, mau giục mã lướt sông, trở về nơi Đường quốc.

HNC : Tiết Giao, trả ngọc lại cho em, Tiết Giao. Giao ơi vì sao nỡ đành tâm, tình yêu ban đâu Giao đã quên. Thương ai thiếp đây trao ngọc quý, k thương nữa thôi sao nỡ đành gieo khổ đau. Tiết Giao, trả ngọc lại cho em mà, Tiết Giao.
TG : Yêu tinh đừng nên đến gần ta, nhà ngươi mong hại ta chết oan. Sư ông mách ta thâu ngọc quý. Hồ ly hết mong chi sống còn trên thế gian.
HNC : Cúi trăm lạy cao lang dùm thương, thứ tha dùm kiếp hoa hồng nhan.
TG : Chớ than khóc ta nào nghe, yêu quái buông ra lời van xin. Ta sẽ cho người thành dòng tinh yêu quái muôn người lánh xa.
HNC : Giao hỡi Giao sao chàng đành quên duyêm mình hỡi anh.
TG : Yêu quái hãy xem đây...


NC:(thán)đêm nằm khó an.thôi còn mong gì.số kiếp ta hết rồi.uổng công ta tu luyện ngàn năm.
điệu hồ quảng:sơn bá đề thơ
vì sa chân xuống nơi dương trần lắm bao trò đời.vì đam mê nên giờ ta phải ra thân điêu tàn.nợ ba sinh nhẫn tâm 2 lòng với bạn tình chung.lời do ta điều oan trái mới tâm ko thành.
hận này ta còn nhớ.lệ sầu tuôn rơi lả chả.(chầu)tam tư chàng ơi.thiếp đây nghẹn lời.tiết giao thù mi.dẫu thân vùi chôn.
VTT:(nói)kìa phu nhân,có ta là vtt đến thăm hiền nội.
NC:kìa phu quân,thiếp thất cơn áo não sầu tình.nhìn phu tướng càng thêm e thẹn.
VTT:coi kìa phu nhân(cười).thẹn gì?vả lại chốn chiến trận đua tranh tài sức.sự giao tranh thắng bại là lẽ thường.trận này dầu kém sức sa trường.còn trận khác giao tranh phục hận.chẳng có điều chi đâu mà hiền thê e thẹn.
NC:cảm tạ ơn phu tướng.thứ tha phút lỗi lầm.từ nay thiếp nguyện ăn năn sám hối tội cùng phu tướng.
VTT:thôi ta đã thứ tội rồi,nàng đừng buồn nữa.hãy uống chén thuốc cho hết bệnh đi phu nhân.
NC:đa tạ phu quân
VTT:uống đi nào
NC:hả,á...chết thiếp rồi phu quân ơi.bệnh tình ko thuyên giảm.thiếp sẽ cửu cốt hoàng hình.ko phãi phận nhan hồng mà là loài yêu quái.
VTT:nàng nói thế nghĩa là sao?yêu quái gì,ta ko hiễu?
NC:một lạy này thiếp xin phu quân thứ tội.chữ chung tình thiếp chẳng vẹn đôi câu.kiếp nhân sinh,em chẳng phải là người.thiếp vốn thật là hồ ly ủy mị.bởi gắng công tu luyện mới được thành người.nhưng phẩm hạnh chẳng xong nên bị tiết giao gạt gẫm.hắn lấy ngọc người,thiếp sẽ thành yêu quái.phu quân...ko,ngọc người,mất ngọc người thiếp sẽ thành yêu quái.ko...ko...thiếp sợ lắm.
VTT:hiền thê tỉnh lại,nàng đà mê sảng rồi.ngọc người gì,yêu quái gì,ta đây ko hiễu?
vọng cổ:phụng hoàng 12 câu
NC:phu quân ơi.gái thờ chồng,trai phụng chữ trung.phận nhan hồng thiếp chẳng tròn câu chung thũy.đã hai lòng với người trung nghĩa.sống chẳng thật lòng với người đã quí yêu em.chiến trận giao tranh,gặp phải tiết giao,em đã mến yêu người,nguyện cùng với người trăm năm kết tóc.vì phản bội vong tình,em đành phãi lãnh đau thương.căm hận tiết giao,gạt gẫm hồng nhan,nở nhẫn tâm lấy viên ngọc người,đã bao năm thiếp tu luyện cho thành,phải phủi tay ko,kiếp nhân sinh trỡ về yêu nghiệt.thiếp đây trở thành chồn cáo,vĩnh biệt phu quân.lệ đỗ tuôn rơi.bởi tâm tham nên giờ khổ lụy.trông thấy phu quân,thiếp thẹn với lòng.ôi đau nhói tâm cang,thiếp đây trả kiếp con người.
VTT:ôi nghẹn ngào trong lòng,hồn phách đảo điên,phu nhân ơi em đã xa anh rồi.thương nhớ muốn tìm mà biết kiếm nơi đâu.ta gào thét cả ko gian,ơi hỡi cao sanh,hãy cứu lấy mạng nàng.nguyệt cô ơi ta sẵn sàng tha thứ lỗi.ta chỉ mong rằng,nàng trọn đời sống mãi bên ta.
NC:(nói)phu quân hãy giết thiếp đi phu quân,cơn bạo bệnh đã hoành hành.thiếp sẽ trở thành loài yêu quái.hãy giết thiếp đi phu quân,giết thiếp đi phu quân.
VTT:ko,ta ko thể nào giết nàng được.
NC:giết thiếp đi,giết thiếp đi phu quân
VTT:phu nhân.(thán)vung gươm...dứt tình.ta đâu nở nào chia lìa phu thê.
NC:phu quân hỡi chàng,xuống tay cho rồi.
(chầu)
VTT:nguyệt cô ơi,ái ân nghĩa tình ta còn lại.ghi trong tất dạ,ta đành lòng nào ra tay.
điệu hồ quảng:cánh nhạn mù sương
NC:chàng xuống tay gươm giết đi đừng tha.tha chi mạng thiếp kiếp chồn chàng ơi.hỡi tam tư hỡi chàng.
VTT:bớ nguyệt cô hỡi nàng,lòng ta đây nát tan,nhìn em yêu đổi thay.hết mong,hết duyên,hết nợ hết câu ái ân với ai hòa câu giai ngẫu.
NC:chàng ra tay giết đi. đừng nên tha thiếp chi.
VTT:ta nỡ đâu vô tình,khi lòng còn yêu.nhìn thấy em yêu nát tan lòng ta.tim ta quặn thắt,suối lệ trào dâng.
NC:bớ tam tư hỡi chàng,giết em đi cho rồi.lòng em đây dối gian,bặc tay gươm xuống đi
vtt:nỡ đâu giết em,dứt tình dứt đi chữ yêu bấy lâu mà ta ôm ấp.người yêu ơi hỡi em. nàng đi đi ta đã tha.
(nói)nguyệt cô ơi,nàng đã tự mình đánh mất đi hạnh phúc mà mình đang có,nhưng ta chỉ tiết cho nàng ,bao nhiêu năm khổ công tu luyện mong đắc đạo làm người ,chỉ vì lục đục thất tình mà nàng phải trở về với kiếp thú.nguyệt cô ơi,ta yêu nàng lắm.đi đi.../ta tha thứ lỗi cho nàng đó.đi đi nguyệt cô
NC:(câu cuối cánh nhạn mù sương)xin khắc ghi tim này,tình chàng ko phai.
VTT:trời ơi sao như thế.trời ơi cứu nàng...nguyệt cô



_________________
TIẾP LỬA ĐAM MÊ.!!!
avatar
Minh Anh
Nghệ Sĩ Tài Danh
Nghệ Sĩ Tài Danh

Tổng số bài gửi : 157
Age : 23
Đến từ : TP Hồ Chí Minh

Xem lý lịch thành viên http://clbcailuong.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết